GIẤC MƠ CỦA BOB DYLAN
Trên chuyến tàu khi đi về miền tây
Thấy buồn ngủ, tôi muốn được nghỉ ngơi
Một giấc mơ làm cho tôi buồn nhớ
Những ngày xưa và những bạn đầu đời.
Mắt đẫm lệ, tôi nhìn vào căn phòng
Nơi bạn bè và tôi bấy nhiêu đêm
Nơi cùng nhau vượt qua bao giông bão
Hát và cười đến tận buổi bình minh.
Chúng tôi treo mũ nón bên lò sưởi
Rồi chuyện trò và sau đó hát lên
Chúng tôi hài lòng với cuộc đời mình
Những chuyện vui chẳng có đầu có cuối.
Những con tim qua lạnh lùng, nóng gắt
Đâu nghĩ ra khi nào đó sẽ già
Rằng mãi mãi vui vẻ như thế kia
Nhưng rồi cơ hội triệu lần có một.
Dễ dàng như phân biệt trắng và đen
Dễ dàng như phân biệt sai và đúng
Lựa chọn có ít, nghĩ suy không trúng
Đã làm cho tan tác một con đường.
Biết bao nhiêu năm tháng đã trôi qua
Bao trò chơi có cả thua và thắng
Bao con đường bạn bè tôi đã chọn
Nhưng mà tôi chưa gặp lại bao giờ.
Tôi ước mong, ước mong dù vô vọng
Trong phòng kia tôi gặp lại bạn bè
Tôi vui lòng chi mười ngàn đô la
Để được sống cuộc đời như trong mộng.
Bob Dylan's Dream
While riding on a train goin’ west
I fell asleep for to take my rest
I dreamed a dream that made me sad
Concerning myself and the first few friends I had
With half-damp eyes I stared to the room
Where my friends and I spent many an afternoon
Where we together weathered many a storm
Laughin’ and singin’ till the early hours of the morn
By the old wooden stove where our hats was hung
Our words were told, our songs were sung
Where we longed for nothin’ and were quite satisfied
Talkin’ and a-jokin’ about the world outside
With haunted hearts through the heat and cold
We never thought we could ever get old
We thought we could sit forever in fun
But our chances really was a million to one
As easy it was to tell black from white
It was all that easy to tell wrong from right
And our choices were few and the thought never hit
That the one road we traveled would ever shatter and split
How many a year has passed and gone
And many a gamble has been lost and won
And many a road taken by many a friend
And each one I’ve never seen again
I wish, I wish, I wish in vain
That we could sit simply in that room again
Ten thousand dollars at the drop of a hat
I’d give it all gladly if our lives could be like that
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét